Lý Thanh Thu cũng không nổi giận. Thật ra, câu hỏi ấy vốn đã là thừa, dù sao mức độ trung thành của Độc Cô Cửu Đình đối với cá nhân hắn đã đạt tới chín mươi lăm.
Hắn chẳng qua chỉ hỏi cho có lệ mà thôi.
“Nếu có thêm nhiều đại tu sĩ mang lòng vì thiên hạ như Độc Cô đạo hữu, Yêu Ma chi địa cũng không đến mức vẫn mãi là đại họa.” Lý Thanh Thu cảm khái nói.
Độc Cô Cửu Đình lại đầy vẻ chắc chắn, nói: “Sẽ có rất nhiều người như ta. Thanh Tiêu môn sẽ không phải đơn độc chiến đấu, từ xưa đến nay vẫn luôn như vậy. Mỗi khi thiên môn đại khai, yêu ma làm loạn, các chính đạo giáo phái ở Thanh Long vực và Thiên Minh hải đều sẽ tới tiếp viện, chỉ là trước giờ vẫn không địch nổi mà thôi. Nếu Thanh Tiêu môn và Tử Phủ Đình có thể thể hiện ra sức mạnh còn vượt trên cả Thái Tuyệt tông, tự nhiên sẽ mang đến cho Thanh Long vực và Thiên Minh hải thêm nhiều lòng tin hơn.”




